A- A A+ | Chia sẻ bài viết lên facebook Chia sẻ bài viết lên twitter Chia sẻ bài viết lên google+

Cảm xúc bồi hồi khi về thăm các địa chỉ đỏ

Quê Bác đón chúng tôi vào một ngày của tháng tư, khi cái giá lạnh của mùa đông đã qua cái gay gắt của mùa hè chưa tới. Trong không khí chỉ nghe thấy hơi thở ấm áp của mùa xuân. Dọc trên con đường dẫn tới Kim Liên là những ...

Chuyến xe chở bao cô cậu học trò Trường Tiểu học Cẩm Dương về thăm các địa chỉ đỏ bắt đầu lăn bánh từ sáng sớm. Tôi có thể thấy trong mắt những đứa trẻ sự hồ hởi vui mừng, một đêm hồi hộp không ngủ chỉ mong tới sáng trong mắt chúng.

 Quê Bác đón chúng tôi vào một ngày của tháng tư, khi cái giá lạnh của mùa đông đã qua cái gay gắt của mùa hè chưa tới. Trong không khí chỉ nghe thấy hơi thở ấm áp của mùa xuân. Dọc trên con đường dẫn tới Kim Liên là những hàng xà cừ mát rượi, những cánh đồng lúa xanh sắp vào độ thu hoạch. Thoảng đâu đây trong gió hương sen càng khiến cho nơi đây thật bình yên, gần gũi . Lũ trẻ ngày thường nghịch ngợm hiếu động sao hôm nay ngoan ngoãn tới lạ thường. Chúng quây thành vòng tròn chăm chú nghe cô hướng dẫn viên kể chuyện. Giọng cô hướng dẫn viên tha thiết như điệu hò xứ Nghệ, trìu mến như khúc hát ru bên nôi. Có cái gì như là rưng rưng... Phải chăng, miền quê khổ nghèo, nhưng nghĩa tình và giàu truyền thống yêu nước cùng với những ưu việt trong lối giáo dục gia đình nhân bản ấy đã hình thành nên nhân cách một con người vĩ đại? Và phải chăng, tất cả những điều vĩ đại, đều chứa đựng trong mình những gì gần gũi, bình dị nhưng thấm đậm hồn quê hương? Tuổi thơ của Bác Hồ ở đấy, một tuổi thơ êm đềm trôi trong sự giáo dục nghiêm cẩn của cha và tình yêu thương, cũng như đức hy sinh cao cả của mẹ. Mẹ Bác, bà Hoàng Thị Loan, một người mẹ tảo tần và vĩ đại, đã hết lòng vì chồng vì con, mặc dù vất vả trăm bề vì cuộc mưu sinh, nhưng vẫn toàn tâm lo chồng ăn học thành tài và chăm lo đàn con nhỏ. Bà mất vì lao lực, vì làm việc quá sức. Khi mất vẫn không nhìn thấy mặt chồng, để lại cho đàn con niềm tiếc thương vô hạn.

Từng gốc tre hồn hậu đến bờ hoa dâm bụt thắm đỏ, từng hàng cau vươn mình trong nắng đến những mái lá đơn sơ... tất cả đều thấm hồn dân tộc, đều gợi lên trong sâu thẳm trái tim mỗi người niềm tự hào thành kính về một cuộc đời, về một nhân cách giản dị mà vĩ đại...

Rời quê Bác làng Sen, chúng tôi lại quay về với vùng đất Hà Tĩnh thân thương, tham quan Khu di tích ngã ba Đồng Lộc, nơi gắn liền với tên tuổi của mười cô gái thanh niên xung phong anh hùng, biểu tượng bất tử của thế hệ trẻ Việt Nam những năm chống Mỹ.

Đồng Lộc giờ đây bình yên, tĩnh lặng với màu xanh bạt ngàn của những đồi thông, những đồng lúa ngát hương đang thì con gái. Khó có thể hình dung được 50 năm trước, nơi này lại được mệnh danh là “tọa độ chết”, là “túi bom” mà đế quốc Mỹ thả xuống, nhằm ngăn chặn sự chi viện cho miền Nam.

Qua lời giới thiệu của các cô chú hướng dẫn viên, tôi cảm nhận được đây thực sự là một vùng đất linh thiêng, huyền thoại, nơi mang trong mình nỗi đau thương chiến tranh một thuở, nhưng cũng vang lên bản anh hùng ca bất diệt của lòng yêu nước và ý chí kiên cường chống giặc ngoại xâm của dân tộc. Đâu đó còn nghe thấy tiếng khóc thút thít của cô bé học sinh bẽn lẽn, những đôi mắt rưng rưng của cậu học trò ngày ngày ngỗ nghịch khi nghe anh hướng dẫn viên đọc bài thơ “ Cúc ơi”

Tôi nhớ như in cái cảm giác khi đứng trước bức thư của chị đội trưởng Võ Thị Tần “Mẹ ơi, ở đây vui lắm mẹ ạ, ban đêm chúng nó thắp đèn để chúng con làm đường, còn ban ngày chúng mang bom giết cá để chúng con cải thiện. Bom đạn của chúng có thể làm rung chuyển cả núi rừng, nhưng không thể làm rung chuyển những trái tim của chúng con”. Cái không khí của ngày ấy như bỗng hiện về, tiếng máy bay gào thét trên bầu tời Đồng Lộc, tiếng bom dội làm rung chuyển cả một vùng đất. Nhưng đâu đó trong tiếng bom là tiếng ca hát, cười nói, tiếng dô hò của các chị thanh niên xung phong. Giữa mưa bom bão đạn các chị vẫn dũng cảm, yêu đời phá bom mở đường cho tiền tuyến. Những lời tâm sự chân thành ấy khiến chúng tôi không thể cầm được nước mắt vì xúc động và cảm phục.

Các chị đã gửi lại tuổi thanh xuân của mình để dệt nên gấm vóc Việt Nam, giành lại độc lập tự do cho dân tộc, là những bông hoa đẹp nhất trong các loài hoa… Tổ quốc sẽ mãi gọi các chị là những “đóa hoa bất tử”.

Chân bước đi, mà lòng chẳng muốn rời. Hình ảnh của o Tần, o Cúc, chị Hợi, chị Nhỏ, chị Xuân, chị Hạ, chị Hường hay o Rạng, o Xuân, o Xanh như vẫn còn đây, trẻ trung, tươi tắn, nhưng hiên ngang khí phách lạ thường bên dòng sông La huyền thoại.

Kết thúc cuộc hành trình là mảnh đất Thạch Hà thân yêu, nơi tưởng nhớ vong linh của người anh hùng Lý Tự Trọng. Người thanh  niên năm ấy dù bị giặc tra tấn thế nào cũng không khai.Ở tuổi 17, với chí khí của một thanh niên yêu nước, cách mạng, Lý Tự Trọng đã buộc chính quyền thực dân Pháp ở Đông Dương - lần đầu tiên - phải mở một phiên toà đại hình để xử một chiến sỹ Cộng sản Việt Nam chưa đến tuổi thành niên và điều này trở thành sự kiện chính trị được chú ý trên thế giới.

Lúc ra tòa xét xử, Người thanh niên 17 tuổi ấy đã lấy vành móng ngựa để làm diễn đàn lên án ách thống trị thực dân, kêu gọi nhân dân đứng dậy đấu tranh. Ở tuổi 17, Anh đủ lý luận và chí khí quật ngã luận điệu xuyên tạc, ban phát của bọn thực dân núp bóng luật sư bào chữa và bộ trưởng thuộc địa Chính phủ Pháp vốn sừng sỏ trong mua chuộc và cai trị các dân tộc thuộc địa.

 Luật sư bào chữa cho anh xin tòa mở lượng khoan hồng vì anh chưa đến tuổi thành niên và cho rằng đã có hành động không suy nghĩ. Anh đã dõng dạc mà nói rằng: “Tôi chưa đến tuổi thành niên thật, nhưng tôi đủ trí khôn để hiểu rằng con đường của thanh niên chỉ có thể là con đường cách mạng và không thể là con đường nào khác”. Cuối cùng anh đã ra đi trong niềm kiêu hãnh của dân tộc.

Chuyến hành hương về các địa chỉ đỏ chúng ta cẩm thấy rất tự hào về vùng đất địa linh nhân kiệt, bất khuất đã thực sự trở thành hành trình đi tìm và khẳng định những giá trị vĩnh hằng, hành trình của cả đời người với ước mơ vươn tới những chân trời tươi sáng.

Trong tâm khảm chúng tôi, trên mỗi tấc đất của Tổ quốc Việt Nam yêu dấu, có anh linh của bao thế hệ cha anh người Việt đã ngã xuống cho màu xanh đất này. Chúng Tôi nguyện học tập thật tốt và bồi dưỡng lý tưởng sống cao đẹp để xứng đáng với những thế hệ cha anh, tiếp nối truyền thống tốt đẹp mà bao thế hệ tiền nhân đã dày công xây dựng, cho non nước Việt Nam mãi mãi thanh bình và tươi đẹp.

Bài viết : Lê Thị Huyền Trang


Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Bài viết liên quan